CLICK HERE FOR THOUSANDS OF FREE BLOGGER TEMPLATES »
“Hỡi anh em, ta hãy trung tín cùng Đức Chúa Trời cho đến chết ; cho đến chết, không một điều gì có thể dập tắt lòng thương mến Chúa Giêsu Kitô trong trái tim ta" (Những lời sau cùng của Chân Phước Anrê Phú Yên)

7.9.11

GIỮ ĐẠO và SỐNG ĐẠO

Không biết vì “quen” hay “cố ý” mà chúng ta thường nói “giữ đạo”. Nếu chỉ “giữ đạo” thì quá đơn giản, quá dễ, còn “sống đạo” mới khó. Giữ đạo là dạng sơ đẳng và tiêu cực, sống đạo mới là cao đẳng và tích cực.

Thánh Giacôbê đã xác định: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2, 17 & 26).

Học phải đi đôi với hành, lời nói phải đi đôi với việc làm, và đức tin cũng phải đi đôi với hành động để chứng tỏ đức tin đó sống động, chứ không thể nói suông!

Giáo lý Công giáo dạy: Làm dấu là tuyên xưng Chúa Ba Ngôi. Thế nhưng có những người không hề làm dấu trước khi ăn, nhất là khi ăn ở hàng quán hoặc dự đám tiệc có nhiều người ngoại giáo chung bàn. Có người làm dấu nhưng tỏ vẻ rất miễn cưỡng, làm cho xong lần. Như vậy là “làm giấu” chứ đâu phải “làm dấu”!

Việc giản dị vậy mà còn chưa dám thể hiện thì làm sao dám thể hiện những điều lớn lao hơn?
Vào nhà thờ, ai cũng tỏ ra khiêm cung lâm râm khấn nguyện, nhưng sau thời gian phụng vụ đó, chúng ta vào đời có chuyển tải được động thái đó để minh chứng là Kitô hữu? Chúa Giêsu khẳng định: “Không phải cứ Lạy Chúa! Lạy Chúa! thì được vào Nước Trời, nhưng là người làm theo Thiên Ý”. Cũng vậy, miệng luôn nói yêu thương tha nhân mà sao lại cho hòn đá khi họ xin bánh, sao lại cho con rắn khi họ cần trứng? Kiểu đó, theo cách nói của thánh Phaolô, chỉ là tiếng kêu vang của thanh la, não bạt (x. 1 Cr 13). Còn Đức Kitô cho đó là “mồ mả tô vôi”.

Kinh thánh nói rất rõ, thậm chí nói theo nghĩa đen chứ không nói bóng gió, trực khởi chứ không lung khởi, đừng suy diễn lệch lạc và tự biện hộ cho động thái của mình. Trong Phúc âm theo thánh Gioan, Chúa Giêsu chỉ rõ: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh chị em là môn đệ của Tôi, đó là anh chị em hãy yêu thương nhau”. Yêu nhau thì phải biết sống CHO NHAU và VÌ NHAU, với cả con tim và đôi tay rộng mở, thậm chí là yêu cả kẻ thù ghét mình. Không gì đáng nói nếu chỉ yêu người yêu mình, thân thiện vói người đồng quan điểm hoặc cùng phe với mình!

Yêu thương luôn có hệ lụy với tha thứ. Sống đạo không chỉ giữ trọn ba đức đối thần mà còn phải sống trọn các đức đối nhân nữa.

Đường vào Thiên đường vừa thênh thang vừa hẹp, “thênh thang” vì chúng ta hoàn toàn được tự do chọn lựa, không bị ép buộc, nhưng “hẹp” vì phải sống tích cực theo Luật Yêu Thương của Thiên Chúa, phải dứt khoát và rạch ròi chứ không được “hâm hâm”, không nóng, không lạnh, và như vậy sẽ bị Chúa mửa ra khỏi miệng (x (Kh 3:16).

Quả thật, sự khôn ngoan của người đời là sự dại dột của Thiên Chúa, và sự dại dột của người đời lại là sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Hoàn toàn trái ngược nhau!

Chính Chúa Giêsu không giống ai, như một “gã điên”, luôn bị chỉ trích và bị chê trách là “không bình thường”, vì Tình Ngài cũng khác thường, khác đến Ngài đã chết cho cả những kẻ khinh ghét Ngài. Trái tim Ngài luôn rộng mở, Tình Ngài quá bao la, sẵn sàng vâng lời đến chết trên Thập giá!

TRẦM THIÊN THU


TRANG PHỤC NƠI TÔN NGHIÊM


Một buổi chiều, tôi dự lễ tại một nhà thờ thuộc hạt Gia định, GP Saigon. Số người tham dự Thánh lễ không nhiều, thường chỉ khoảng 50 người, có khi chỉ khoảng 30 người, thế nên tầm quan sát rất bao quát.

Khi lên rước lễ, tôi “xốn mắt” khi thấy ngay phía trước ở hàng người bên kia có một cô gái, chừng 25 tuổi, mặc áo thun mỏng cụt tay, “đặc biệt” là chiếc quần cụt vải jean bó sát và cũn cỡn tới mức không thể ngắn hơn nữa. Một cô gái trẻ “chịu” đi lễ ngày thường và còn rước lễ thì thật đáng khen, nhưng tiếc thay! Cách ăn mặc như thế thì rất đáng phải chấn chỉnh vì không hề xứng đáng với nơi tôn nghiêm.

Cách ăn mặc là cách biểu hiện văn hóa của một con người. Đi chơi mà người ta còn ý tứ, không dám ăn mặc lố bịch. Đi đám tiệc, dự dạ hội hoặc đi hội họp, người ta luôn ăn mặc lịch sự, tìm cho mình những trang phục thích hợp nhất. Thế mà đến một nơi tôn nghiêm như nhà thờ, nhất là tham dự Thánh lễ, vậy mà có những người lại quá “vô ý” đến mức đáng trách như cô gái kia!

Thiết tưởng các vị hữu trách cũng nên chấn chỉnh nghiêm túc để xứng đáng Nhà Chúa là nhà cầu nguyện và là nơi thờ phượng đúng nghĩa. Thánh Ephrem nói: “Ở đâu quy luật không vững vàng, ở đó linh hồn sẽ đắm đuối”.

Xin được ghi lại lời khắc trên nền cũ của đại giáo đường Liibeek (Đức) để cùng suy ngẫm: Con gọi Ta là Tôn Sư nhưng con chẳng vâng lời Ta. Con gọi Ta là Ánh Sáng nhưng con chẳng thèm nhìn Ta. Con gọi Ta là Chính Lộ nhưng con chẳng thèm đi trên đó. Con gọi Ta là Nguồn Sống nhưng con chẳng ước muốn Ta. Con gọi Ta là Thượng Trí nhưng con chẳng theo Ta. Con gọi Ta là Tuyệt Mỹ nhưng con chẳng yêu Ta. Con gọi Ta là Phú Quý nhưng con chẳng xin Ta. Con gọi Ta là Vĩnh Cửu nhưng con chẳng tìm Ta. Con gọi Ta là Ân Sủng nhưng con chẳng tin Ta. Con gọi Ta là Quyền Quý nhưng con chẳng phục vụ Ta. Con gọi Ta là Uy Quyền nhưng con chẳng tôn vinh Ta. Con gọi Ta là Công Chính nhưng con chẳng bảo dưỡng Ta. Nếu Ta kết án con, con không thể trách Ta được. Con gọi Ta là Thiên Chúa nhưng con chẳng thờ lạy Ta. Con gọi Ta là Tình Yêu nhưng con chẳng khao khát Ta. Con gọi Ta là Dũng Lực nhưng con chẳng kính sợ Ta. Con gọi Ta là Đấng Thánh nhưng con chẳng noi gương Ta. Con gọi Ta là Nhân Lành nhưng con chẳng tự hạ.

TRẦM THIÊN THU
http://thanhlinh.net/

->Đọc thêm...

0 komentarze: