Đọc lại câu chuyện của Cha Phanxicô Assidi Bùi sỹ Khuê kể trong thánh lễ chúa nhật thứ 4 mùa chay năm 2007 ở Houston làm tôi cứ rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến sự hy sinh cao cả của người mẹ. Mẹ đã đem lại ánh sáng cho người con, sự đẹp đẽ và tương lai tực rỡ cho người con bằng sự cực khổ cả đời của mẹ
và bằng chính con mắt của mẹ, thế mà Mẹ chỉ nhận lại nơi con sự lạnh nhạt, sự xua đuổi và sự đau khổ tột cùng để rồi cuối cùng phải ngậm ngùi ra đi trong sự hạnh phúc mãn nguyện mà không cần cho con biết để đền ơn báo hiếu.
Hôm nay cũng lại câu chuyện về Mẹ, mình được nghe kể nhân dịp về dự ngày kỷ niệm truyền thống Ngôi Lời Giuse từ các sư huynh kể lại, một câu chuyện có thật về một gia đình ở Trung Quốc… Khi đứa con bắt đầu đi học thì người cha qua đời, người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ, lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu leo lét không đủ sáng để học bài, người Mẹ thì may vá, đan áo cho con. Thắm thoắt thời gian cũng trôi qua, người con đã đến tuổi vào trường trung học của huyện, nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi người con đậu vào trường thì Mẹ bị bệnh phong thấp nặng, mọi công việc đều gác lại, đồng án làm không nổi, cơm ngày hai bữa không đủ ăn, trong khi đó học sinh ở trường mỗi tháng phải nộp 30 ký gạo. Đứa con biết Mẹ không có khả năng nuôi mình ăn học nên nói với Mẹ: “Mẹ ơi, con sẽ nghỉ học để giúp Mẹ làm ruộng”; Mẹ vò đầu con âu yếm nói: “Con có lòng thương Mẹ như vậy, Mẹ rất vui, nhưng việc con xin nghỉ học thì không được, con cứ lên trường ghi danh đi, cuối tháng Mẹ sẽ mang gạo lên sau”. Đứa con vì biết Mẹ không làm gì để có 30 ký gạo hàng tháng nên ngang bướng cãi lại không chịu lên trường, người Mẹ bực mình tát lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị Mẹ đánh. Đứa con cuối cùng vì thương và vâng lời Mẹ nên cũng cắp sách đến trường, nhìn sau lưng con cứ xa dần theo con đường mòn, nét mặt người Mẹ rạng rỡ niềm vui khôn xiết nhưng cũng không dấu nổi sự lo lắng tột cùng được phơi bày qua những nếp nhăn trên vầng trán, có lẽ Mẹ đang nghĩ làm cách nào để có gạo và tiền mà đóng cho con. Không lâu sau, nhà bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến bằng đôi chân khập khiễng bước vào cổng với hơi thở hổn hển, từ trên vai thả xuống bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách mở gạo ra xem, hốt một vốc lên rồi buộc miệng nói: “Bậc phụ huynh các người chỉ biết giao phó mọi việc cho nhà trường, gạo toàn thóc sạn lại thêm cỏ và lúa làm sao mà ăn?”, người Mẹ ngượng ngùng nói lời xin lỗi người phụ trách nhà bếp và móc trong túi qua mấy lớp vải lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách: “Đây là tiền sinh hoạt của con tôi tháng này, làm phiền ông chuyển dùm”. Nhìn mớ bạc hổn độn, người phụ trách nửa đùa nửa thật: “Bà mới nhặt được tiền trên đường đi tới đây à”. Bà mắc cỡ đỏ mặt nói vội lời cảm ơn rồi quay đi…
Lại đến tháng thứ hai, bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách vừa nhìn gạo xong thì cột miệng bao lại rồi la toáng lên: “Cũng là thứ gạo đủ màu sắc này, gạo như vầy nấu cơm sẽ bị sượng, nếu lần sau còn như vầy, chúng tôi sẽ nhất định không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói:“Thưa Ông, gạo nhà tôi đều như vậy cả”. Người phụ trách đùng đùng nói: “Bà còn già miệng nữa sao, 1 sào ruộng nhà bà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à”, bị la như thế nhưng chẳng dám nói năng gì, bà lặng lẽ cúi đầu xin lỗi và ra đi.
Oái ăm thay, nỗi buồn tủi và lo lắng chưa tan hết thì tháng thứ ba lại đến, bà lại vất vả vác đến một bao gạo, vừa nhìn thấy người quản lý, bà nhanh nhẩu nở một nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta nhìn thấy bao gạo bỗng giận dữ quát lớn: “Tôi nói vậy bà vẫn cứ ngoan cố sao, cũng là thứ gạo tạp nham này, bà mang về ngay, tôi nhất định không nhận”. Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó, bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “Tôi nói thật với ông, gạo này là của tôi đi xin đấy”. Ông phụ trách giật bắn người, hai mắt tròn xoe, không nói nên lời, bà ngồi phịch xuống đất để lộ ra hai chân biến dạng sưng húp…rơi lệ nói: “Tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không làm việc gì được, con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học”, nói đoạn, bà cầu xin người phụ trách dấu đừng cho ai biết chuyện này, nhất là tuyệt đối giữ bí mật với con bà vì đứa con biết sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó”, bà kể tiếp: Mỗi ngày khi trời còn chưa sáng bà len lén cầm bao chống gậy đi đến các nơi khác cách thôn bà 10 dặm để van xin lòng thương xót của những người xa lạ rồi đợi trời thật tối bà mới dám về, gạo bà xin đều lộn xộn cả.
Kể đến đây cả bà và người phụ trách mỗi người tự đi theo ngả riêng của mình, không ai nói thêm được lời nào và dường như người phụ trách đã ít nhiều bị lay chuyển bởi tấm lòng của người mẹ. Thế rồi ngày tháng cũng qua đi để nhường lại cho sự ngậm ngùi, buồn tủi, lo lắng của những tháng kế tiếp. Khi mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách chưa kịp nói lời nào mà nước mắt đã lưng tròng, lần này ông vội vã đỡ bao gạo xuống khỏi bờ vai bà và nhỏ nhẹ nói: “Thật bà là một người Mẹ tốt, tôi sẽ trình với Hiệu trưởng và xin miễn học phí cho con bà”. Vừa nghe xong bà hốt hoảng lắc đầu nói: “Đừng..đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm tổn thương và ảnh hưởng đến sự học của nó”. Ông như hiểu được ý bà, liền nói: “Tôi sẽ giữ kín điều này”…
Bà khập khiểng như người què quay lưng đi…
Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc và xét cho con bà được miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm.. Sau 3 năm miệt mài, đứa con đã thi đậu hạng ưu vào trường đại học Thanh Hoa, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Điều làm cho mọi người ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đổ liên tiếp ba hồi trống vang dội, tiếp theo người phụ trách nhà bếp cầm 3 cái bao đựng gạo của người Mẹ tiến lên lễ đài và kể câu chuyện người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học, dưới lễ đài mọi người im phăng phắc. Hiệu trưởng nhìn 3 cái bao hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện có thật đã xảy ra ở trường chúng ta, trên đời này có vàng cũng không mua được những hạt gạo này”, sau đây tôi sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài. Đứa con trong lòng nghi nghi nhìn lại phía sau, lúc đó người phụ trách đang dìu mẹ từng bước tiến lên lễ đài, thế là sức mạnh tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra, hai mẹ con nhìn nhau ngẹn ngào, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người Mẹ, vài sợi tóc trắng điểm màu sương gió phất phơ trước vầng trán héo gầy, đứa con chạy đến ôm chầm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “ Mẹ…mẹ của con”.
Trải qua bao năm tháng câu chuyện của Mẹ vẫn sáng mãi và cũng để nhắc nhở mọi người chúng ta biết yêu quý tình cảm thiêng liêng ấy, biết kính trọng cha mẹ là những người đã giành nhiều hy sinh nhất cho chúng ta…
Phêrô Đào nghĩa Minh http://www.ghphuyen.com ->Đọc thêm...

0 komentarze:
Đăng nhận xét